Tập 2 đưa Oniyasha lên 8 tuổi, mở đầu bằng buổi tập Sarugaku đầu tiên. Cậu vấp ngã ba lần nhưng vẫn kiên trì, để rồi nhận ra nỗi buồn trong chính điệu múa của mình. Một phân cảnh dài 5 phút im lặng giữa cậu và cha làm nổi bật tâm lý giày vò. Điểm 7.5/10 từ khán giả cho thấy sự ủng hộ cho chiều sâu cảm xúc của tập này.
Sau tám năm im lặng, Oniyasha bắt đầu tập luyện Sarugaku. Trong một buổi tập, cậu cố gắng bắt chước điệu bộ của cha mình, nhưng sự mất nhịp khiến cả đội phải dừng lại. Đêm đó, nằm dưới ánh trăng, cậu tự hỏi liệu nghệ thuật có thể trả lời câu hỏi 'tại sao' của mình không.
Tập 2 có tiết lộ câu hỏi ám ảnh của Oniyasha không?
Có, nhưng không trực tiếp. Câu hỏi 'Tại sao con người vẫn biểu diễn dù chiến tranh?' được gợi mở qua một cuộc trò chuyện ngắn. Câu trả lời rõ ràng sẽ đến ở các tập sau, nhưng tập này tập trung vào khắc họa nỗi cô đơn của cậu trước sự hỗn loạn của thế giới.
Bối cảnh lịch sử Nam-Bắc Triều có ảnh hưởng đến cốt truyện không?
Rất nhiều. Tập 2 khai thác bằng những chi tiết như cảnh chạy trốn của quân lính, tiếng trận ngoài xa. Điều này giải thích không khí u buồn của Sarugaku: nghệ thuật đang cố gắng tồn tại giữa thời loạn. Dù là hư cấu, phim dựa trên bối cảnh thật với mức độ chính xác cao.
Sarugaku là loại hình kịch gì, và nó được mô tả thế nào trong phim?
Sarugaku là loại hình kịch kết hợp nhảy múa, nhào lộn và hài kịch thời trung cổ Nhật. Trong tập 2, khán giả được thấy những động tác chính xác và mài sẵn, rất giống Noh sau này. Sự tỉ mỉ trong khâu dàn dựng cho thấy nhà làm phim tôn trọng văn hóa bản địa.
Phần kết tập 2 có gì bất ngờ không?
Không có plot twist lớn, nhưng khá nhiều cảm xúc. Oniyasha lần đầu tiên khóc trước cha mất một biểu diễn thất bại. Chi tiết 'một giọt nước mắt rơi xuống trống' tạo ấn tượng mạnh và đặt nền cho sự phát triển tâm lý trong tập sau.